ALBUM ẢNH THU HÀ
BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
9 tháng 2, 2016
xuân
Mùa Xuân nồng nàn đang chạm ngõ
Nhặt lá rơi rơi, lối nhỏ ngày xưa
Có ai hẹn thề say đắm dưới cơn mưa
Che cho nhau tình yêu như tháp lửa
Đã không còn người xưa… ngày xưa nữa
Hát điệu buồn em da diết gọi tên
Gánh tương tư em oằn vai trĩu nhớ
Khúc đợi chờ sầu lẻ bóng mình em
Mùa Xuân này chiếc lá nặng gót sen
Se sắt thắm ấp e cùng vàng lá
Yêu bao nhiêu mùa xuân đều biết cả
Nhắm mắt khẽ thầm, hát nhé mùa xuân ơi
24 tháng 1, 2016
em
Em ở nơi này giá lạnh vây quanh
Người nghĩ suy, người khó ngủ, người làm đủ thứ chuyện…
Em biết sao?
Ở cùng một thành phố.
Mỗi ngày rong ruổi trên đường
Qua bao bụi mờ, qua chông chênh ngọn gió, vần vũ hạt mưa
Quán xá đó, chốn hẹn đây, người đâu vắng
Cùng một thành phố người có ấm êm?
.
Cách nhau một ngã ba, hai ngã tư, vài cái bùng binh be bé
Cách nhau khoảng trời mưa- nắng, khoảng vắng tâm tư
Trong tách cà phê ấy
Người có nhớ hương xưa
Những đổi dời xoay chuyển là lẽ tất nhiên
ở thành phố như cô gái xuân thì thắm sắc
Những đổi thay ở chốn u minh
trái tim người rạn vết là lẽ bình thường
Ở cùng một thành phố
Người có vui?
Dưới mặt hồ là trầm tích buồn xưa
Nỗi buồn rồi cũng nhạt
Day dứt như núi lửa
Ngủ đó- thức đây
Người có nhìn về phía hoàng hôn lẻ
Ở cùng một thành phố
Yên vui nào người dấn bước đi.....
29 tháng 8, 2015
nơi dốc
Nơi dốc
Em chênh vênh đẽo gọt tiếng lòng
Tròn trịa và mềm mại
Rũ bỏ những chiếc gai
Nơi dốc
Dựng đứng nỗi đau lên
Đẩy lăn tròn xuống vực
Âm âm tiếng lòng đồng vọng
Nơi dốc
Những giấc mơ chênh chao chực tuột tay rơi vỡ
Buông đi cho tan nát một lần
Dù vẫn ghì xiết ước ao
Nơi dốc
Đuôi mắt nào hằn dấu mộng mê
Quay bước không về
Con đường nhỏ
Đằm mình trong mưa gió
Mòn vẹt tháng năm
Tại sao không qua dốc
Để tháng ngày thôi xanh xao?
30 tháng 7, 2015
người dưng
Dặn lòng không nhớ người dưng
Chỉ xa một buổi tưởng chừng năm qua
Dặn lòng chỉ nhớ đến nhà
Mà sao hình bóng người ta quanh mình
Người dưng thì mãi lặng thinh
Riêng ta thì mãi..ru mình trong đêm
Mơ xa giấc mộng êm đềm
Xẻ đôi bóng nguyệt bên thềm niềm đau...
Chòng chành nỗi nhớ về nhau
Thương về bên ấy..lòng xao xác lòng
Người dưng thấu hiểu được không
Nay xin gởi lại theo dòng sông trôi...
Sóng lòng mãi giữ riêng tôi
Một thời con gái..xa xôi đợi chờ
Dặn lòng ta cứ hững hờ
Mà sao nhớ mãi..vu vơ -ánh nhìn.
4 tháng 5, 2015
nắng
Nắng đã quên mùa xưa
Nên không về góc phố
Đìu hiu đường bụi đó
Lá rơi nhiều theo mưa
Mây đã quên trời xưa
Nên không ai gắp gió
Giàn hoa mơ trước ngõ
Rung cánh vàng lưa thưa
Áo đã quên màu xưa
Hương chẳng về theo tóc
Thềm không khua guốc mộc
Con nhện buồn đong đưa
Thơ đã quên người xưa
Chữ nhìn nhau ngơ ngác
Vần chạm nhau xào xạc
Ta quên ... hình như chưa ...
17 tháng 4, 2015
chiều
Hoa dạ lan vẫn thơm ngát bên thềm
Nhớ một người gọi khẽ một cái tên
Lưu luyến lắm thuở ban đầu bỡ ngỡ
Chiều Hà Nội mênh mang làn hơi thở
Góc phố quen hương xưa bỗng theo về
Quán ngày xưa ngọt đắng vị cafe
Nghe say đắm xô nghiêng vùng kí ức
Chiều Hà Nội ..nắng vương màu hoa cúc
Gió heo may theo chân nắng hững hờ
Anh đã về bên ấy nối đường tơ
Em gom nhớ trong chiều nghe quạnh quẽ
Chiều Hà Nội nắng về ru rất khẽ
Thả trên vai từng chiếc lá hanh vàng
Em cồn cào đếm nhịp bước thời gian
Trao thương nhớ bay vào vùng cổ tích
Chiều Hà Nội trời xanh màu ngọc bích
Nghe trăm năm từng phiến đá ru mềm
Con đường xưa còn in dấu chân ai
Em trăn trở bao mùa trong lặng lẽ....
3 tháng 4, 2015
tháng ba
Tháng ba trời không còn nắng
Em về ủ ấm cơn mưa
Ngồi nhớ những lúc xa xưa
Hương thơm trên gờ mái lá
Tháng ba phấn hồng đôi má
Nhuộm sầu qua những nhớ thương
Có lúc cũng biết vẩn vương
Yêu đương người dưng xa lạ
Tháng ba , qua rồi anh ạ
Đâu còn mắt biếc thơ ngây
Đâu còn nụ hôn đắm say
Mân mê trên bờ biển vắng
Tháng ba nồng nàn im ắng
Gió chiều khe khẽ lời ru
Hồn nhiên gảy khúc thiên thu
Quên cơn mây mù phía trước
Tháng ba lặng thầm em bước
Trên bờ biển vắng không anh
Thèm cơn gió thổi mỏng manh
Xoay quanh nắng chiều trăm ngả...
Tháng ba cuộn tròn chiếc lá
Gói sầu trong những nhớ thương
Tháng tư trên những nẻo đường
Buông lơi cơn mưa nặng hạt..
Em về ủ ấm cơn mưa
Ngồi nhớ những lúc xa xưa
Hương thơm trên gờ mái lá
Tháng ba phấn hồng đôi má
Nhuộm sầu qua những nhớ thương
Có lúc cũng biết vẩn vương
Yêu đương người dưng xa lạ
Tháng ba , qua rồi anh ạ
Đâu còn mắt biếc thơ ngây
Đâu còn nụ hôn đắm say
Mân mê trên bờ biển vắng
Tháng ba nồng nàn im ắng
Gió chiều khe khẽ lời ru
Hồn nhiên gảy khúc thiên thu
Quên cơn mây mù phía trước
Tháng ba lặng thầm em bước
Trên bờ biển vắng không anh
Thèm cơn gió thổi mỏng manh
Xoay quanh nắng chiều trăm ngả...
Tháng ba cuộn tròn chiếc lá
Gói sầu trong những nhớ thương
Tháng tư trên những nẻo đường
Buông lơi cơn mưa nặng hạt..
13 tháng 3, 2015
vu vơ
Em trở về sau nhiều ngày xa cách
Thương rất nhiều tên gọi người dấu yêu
Biết hai ta đã biền biệt muôn chiều
Vẫn nguyên đó là khoảng trời thương nhớ
Muốn cùng người tay trong tay trên con đường đó
Biết là mình ước vọng sức siêu nhiên
Nhưng dấu yêu à.Em giờ rất bình yên
Nhớ thương đó không còn là bão tố!
Nơi người ở có thì thầm cơn gió
Cho em gửi lời thì thầm lá cỏ
...Xa người mà
Thương mãi chẳng nguôi quên
1 tháng 3, 2015
đêm
Đêm thâm u
Những vì sao lẩn trong mây
Gió đang nỉ non qua kẽ lá
Em mong điều gì bên ô cửa
Xõa tóc mây mềm..
Hương mùa Xuân lồng lộng bên thềm
Mắt đêm mênh mông quá
Chiếc kim giây tích tắc tích tắc
Chạm cứa trái tim đau
Ánh mắt cứ hiển hiện mà hư ảo lướt qua nhau
Không cố giữ sao lòng day dứt
Không với níu sao chẳng thể quên
Em rơi thõng vào đêm
Rối bời nhung nhớ
Quàng quanh mộng tưởng
Nỗi tương tư chảy thành dòng
Tình yêu em mắc cạn…
Xin vì sao thắp lên để em bầu bạn
Xin làn gió nồng nàn ở lại nơi đây
Xua tan những đám mây
Xoa dịu đêm hiu vắng
Xin chút mật ngọt cho lòng bớt đắng
Chênh chao nhớ người…
12 tháng 2, 2015
xuân
Tóc mùa xuân đan tơ trời óng ánh
Gió ban mai nâng nhẹ áng mây hồng
Giấc mơ còn ấp ủ đốm hư không
Có đôi mắt chập chờn trong sắc nhớ
Áo mùa xuân hắt vào tim bỡ ngỡ
Nhắc một ngày bến mộng đón em sang
Bảo em quên những chiếc lá thu vàng
Chỉ nhớ cỏ non xanh chiều hò hẹn
Môi mùa xuân hôn lên đời trìu mến
Hư vô nào chợt nở đóa hoa yêu
Rồi ngẩn ngơ từng cánh mỏng rơi đều
Nương lối gió lênh đênh vùng hoang dại
Em đưa tay níu mùa xuân đứng lại
Ôm cho tròn một ảo ảnh lung linh
Sợi tóc vương trên nhánh thơ khờ khạo
Khiến nàng xuân còn kể mãi chuyện tìn
28 tháng 1, 2015
vu vơ
Nhớ anh qua áng thơ say
Nhớ anh qua những tháng ngày xác xơ
Chiều nay bỗng thấy chơ vơ
Gởi anh chữ nhớ ngẩn ngơ ngày sầu
Nhớ anh qua ánh mắt nâu
Trong đêm buốt giá tận sâu đáy lòng
Nhớ anh nơi chốn phòng không
Chợt thèm tay ấm, môi hồng trao nhau…
Nhớ anh Trầu vẫn đợi Cau
Nhớ anh em vẫn ngọt ngào sớm trưa
Nhớ anh, biết mấy nắng mưa
Nhớ anh từ thuở em vừa tròn trăng…
Nhớ anh không dám nói năng
Chỉ nghe nỗi nhớ in hằn trong tim
Nhớ anh em mãi kiếm tìm
Đôi dòng kí ức nặng chìm trong thơ…
Nhớ anh em vẫn đợi chờ
Dẫu cho xa cách câu thơ vẫn còn
Đêm nay lòng bỗng héo hon
Thấy thương thấy nhớ mỏi mòn người dưng…
12 tháng 1, 2015
mưa
Khi cơn mưa ngang ngõ
Nỗi nhớ nào giăng đầy trời chiều biêng biếc
Hạt mưa nào loáng thoáng mắt môi
trôi về ngày xưa ấm.
Ngày xưa ấm
trong tay anh tha thiết
rồi tiễn biệt chiều mưa người về phía ấy
góc nhỏ mưa buồn
thấm đơn côi.
Ngày mưa xanh hồn em
gió giật từng cơn quặn thắt
biết người giờ có êm giấc bình yên?
Ngày mưa xanh rêu phủ
tách cà phê nguội đắng ngõ mong chờ
con ngõ mưa mòn vì nỗi nhớ
một người xa......
30 tháng 12, 2014
đôi khi
Có đôi khi trong nỗi nhớ lặng thầm,
Em trằn trọc phía màu đêm về một người với Anh vốn chỉ là xa lạ.
Những hồi khứ vụn về chấp vá,
Những tháng ngày nắng mưa rời rã...
Nơi cơn bão cuối mùa còn sót lại mảnh tình cong.
Em trằn trọc phía màu đêm về một người với Anh vốn chỉ là xa lạ.
Những hồi khứ vụn về chấp vá,
Những tháng ngày nắng mưa rời rã...
Nơi cơn bão cuối mùa còn sót lại mảnh tình cong.
Đừng bắt em tự thú với dòng sông,
Khi chiều nay giọt trầm luân vẫn xâu thành từng chuỗi.
Đừng bắt em phải giải bày từng giấc mơ khét màu hun khói.
Khi nắng đã phai nhoà, đêm cất giấu những tàn tro...
Khi chiều nay giọt trầm luân vẫn xâu thành từng chuỗi.
Đừng bắt em phải giải bày từng giấc mơ khét màu hun khói.
Khi nắng đã phai nhoà, đêm cất giấu những tàn tro...
Em gánh thời gian bằng nỗi âu lo,
Dù đôi lúc oằn vai muốn rời buông tự do lời than vãn.
Từng nhịp bước đường về gióng lên hồi chuông đã vãng.
Đêm trở mình, thức trọn giấc chiêm bao...
Dù đôi lúc oằn vai muốn rời buông tự do lời than vãn.
Từng nhịp bước đường về gióng lên hồi chuông đã vãng.
Đêm trở mình, thức trọn giấc chiêm bao...
Em trở về, phố cũ hoá xanh xao.
Nhập nhoạng đèn đêm rũ buồn từng mái vắng.
Những thanh âm phía sau ngày văng vẳng...
Khúc dương cầm rời rạc chẳng thể nào còn hoà lẫn vào nhau.
Nhập nhoạng đèn đêm rũ buồn từng mái vắng.
Những thanh âm phía sau ngày văng vẳng...
Khúc dương cầm rời rạc chẳng thể nào còn hoà lẫn vào nhau.
Em với tay hòng chạm những vì sao,
Nhưng chạm phải ánh nhìn Anh, đâu còn là giấc mộng.
Đừng bắt em phải trở về với những lần say sóng...
Thuyền đã neo, nước đã chảy xuôi dòng...
Nhưng chạm phải ánh nhìn Anh, đâu còn là giấc mộng.
Đừng bắt em phải trở về với những lần say sóng...
Thuyền đã neo, nước đã chảy xuôi dòng...
Em trở về với nắng ấm ngày đông,
Đừng bắt em phải giải bày trong khi em đang tự mình giải thoát
Đừng bắt em phải giải bày trong khi em đang tự mình giải thoát
13 tháng 12, 2014
à ơi
À ơi
Tình hãy ngủ đi
Gối mềm chiếu rộng tay ghì giấc êm
Ban mai- ngày nắng- chiều lên
Cứ coi như mãi là đêm hơ hờ…
Ngủ đi
Đừng mớ đừng mơ
Bên trời gió khẽ -gió đùa-gió giông
Còn bao kẻ đợi người mong
Mà nghe thức giấc thêm phần đớn đau
À ơi
Tình hãy ngủ sâu
Lăn qua lăn lại cho nhàu giấc mơ
Yêu người tôi thức làm thơ
Thâu mưa cho tạnh lối về là đêm…
Ru tình có ấm vai thon
Cuộc đời cay đắng nhiễu nhương ưu phiền
Ru người
Giấc ngủ thần tiên
Quên ngày danh vọng bạc tiền phù du
Ngủ đi cho đến nghìn thu
Có ai bên giấc tình ru ơi à…
3 tháng 12, 2014
KHI
Khi mùa bắt đầu trôi,
Về nơi miên man của từng hồi nhận thức.
Ta thấy mình của một thời thành thật…
Ta thấy mình của một thời chất chứa những cuồng si.
Ta thấy mình của một thời dấu chân về lỗi nhịp… lúc chiều đi.
Khi lời kinh đầu còn ướt mèm trên bờ mi chưa nguôi cơn khát.
Về nơi miên man của từng hồi nhận thức.
Ta thấy mình của một thời thành thật…
Ta thấy mình của một thời chất chứa những cuồng si.
Ta thấy mình của một thời dấu chân về lỗi nhịp… lúc chiều đi.
Khi lời kinh đầu còn ướt mèm trên bờ mi chưa nguôi cơn khát.
Mưa bắt đầu lác đác,
Ta bắt đầu với từng năm tháng lang thang.
Kí ức triền miên lạc vào miền yêu thương đã đủ mùa… nhoà nhạt.
Đã đủ mùa ngân câu hát say mê.
Ta bắt đầu với từng năm tháng lang thang.
Kí ức triền miên lạc vào miền yêu thương đã đủ mùa… nhoà nhạt.
Đã đủ mùa ngân câu hát say mê.
Chiều bắt đầu tỉ tê,
Ta nghe tiếng lòng sông ru hồn bờ nức nở.
Phút bỡ ngỡ đầu đời màu rêu phủ ngập tràn lên khắp ngõ giấc mơ.
Những giấc mơ kiệt cùng, yếu ớt
Ta nghe tiếng lòng sông ru hồn bờ nức nở.
Phút bỡ ngỡ đầu đời màu rêu phủ ngập tràn lên khắp ngõ giấc mơ.
Những giấc mơ kiệt cùng, yếu ớt
Ta lắng nghe lòng mình bất chợt,
Nỗi đau bảo hoà chẳng thể nào tan vào nhung nhớ mênh mang…
Lời kinh xưa đồng vọng chen ngang,
Như làn hương nơi nhuỵ vàng đang gọi mùa khai sắc.
Những dư vị giọt buồn bỗng chốc hoá hơi bay …
Ta một mình, bình minh nhuốm lòng tay…
Ta một mình, thương nhớ chợt phôi thai…
Nỗi đau bảo hoà chẳng thể nào tan vào nhung nhớ mênh mang…
Lời kinh xưa đồng vọng chen ngang,
Như làn hương nơi nhuỵ vàng đang gọi mùa khai sắc.
Những dư vị giọt buồn bỗng chốc hoá hơi bay …
Ta một mình, bình minh nhuốm lòng tay…
Ta một mình, thương nhớ chợt phôi thai…
26 tháng 11, 2014
bỗng dưng
Bỗng nhiên
buồn
rớt trên tay
Câu thơ run rẩy
ơ
này
chữ rơi
Ghép vần vào chốn rã rời
Trăng nhàn nhạt ánh
gió hời hợt ru
Thèm ăn một chén mùa thu
Giữa mùa đông nắng
ngọt
dư vị buồn
Cơn mưa còn ngủ trên nguồn
Mấy làn mây trắng chán chường nhìn nhau
Ngày qua
ngày cứ qua mau
Hồn xưa trốn biệt
đã lâu không về
Hoang vu từ giấc ngủ mê
Tràn ra
ngập một miền tê tái buồn
18 tháng 11, 2014
dốc tình
Con dốc tình quanh co
buồn vương trên đám cỏ
em giờ chân bước lỡ
nửa dốc lưng chừng mơ
buồn vương trên đám cỏ
em giờ chân bước lỡ
nửa dốc lưng chừng mơ
Nghiêng ngã mấy trời chiều
ngập ngừng cơn sóng yêu
chồm lên triền dốc đứng
nghe nát nhừ rong rêu
ngập ngừng cơn sóng yêu
chồm lên triền dốc đứng
nghe nát nhừ rong rêu
Chỉ lưng chừng cơn gió
sợi tóc nào vương vương
sương khói mờ đôi mắt
lưng chừng giọt yêu thương
sợi tóc nào vương vương
sương khói mờ đôi mắt
lưng chừng giọt yêu thương
Trên đỉnh buồn mây phủ
em lưng chừng áng thơ
ai ơi khoan biến mất
đừng đóng lại vu vơ
em lưng chừng áng thơ
ai ơi khoan biến mất
đừng đóng lại vu vơ
14 tháng 11, 2014
chỉ là vu vơ
Em xa xăm
thả yêu thương ngút ngàn
tay nâng giấc dịu vợi
tay thắp mộng về gần
khép yên lành mi cô quạnh
Em thương anh lệ nhỏ
góp nhặt từng chút hạnh phúc
như lữ khách qua sa mạc
nhặt nhạnh từng hạt hơi nước đọng lại trên gai xương rồng
mà sống vui
mà thấy yêu hơn cuộc đời
vốn dĩ tồn tại
một khuyết hõm
không thể lấp đầy
Ơi
người
em thương!
6 tháng 11, 2014
buồn
Bây giờ còn chút gió may
Rát niềm yêu cũ, đổ gầy bóng nhau
Con đường rẽ tít về đâu
Ngó trời ... Đông chạm qua cầu - phố xưa
Hắt lên ... Từng cụm cỏ thơ
Mùa không nán lại đã thưa thớt buồn
Bây giờ còn chút nhớ thương
Đủ vừa ta- vơi lối mòn mưa giăng ...
Không nghe hơi thở nhì nhằng
Chỉ nghe buốt ... nửa vầng trăng khuất chìm
28 tháng 10, 2014
chữ say
Chữ " Say " có một chữ sờ
Kèm theo a nhỏ giả vờ vịt yêu
Chữ y âu yếm mỗi chiều
Nâng li cạn chén cô liêu một mình
Say người, say cảnh, say tình
Say thương, say nhớ, say phận mình long đong
Say cho phai nhạt má hồng
Cho phai nỗi nhớ đèo bồng tương tư
Say đời qua cõi thực hư
Say xong ôm gối lắc lư ngủ vùi..
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Xem tất cả Viết cho mình »











































































































